Đổi biến

Phép tính đa biến từ nguyên tắc đầu tiên

Bài học cuối cùng này gắn kết hai nửa của khóa học lại với nhau. Khi bạn đổi biến trong một tích phân bằng phép thế x = g(u), bạn phải tính đến việc phép thế kéo giãn không gian ra sao. Hệ số kéo giãn đó chính là định thức Jacobi từ Mô-đun 3, nên công thức cuối cùng là nơi đạo hàm và tích phân của cả khóa học gặp nhau.

Đây là dạng tổng quát nhiều biến của phép thế u ở Giải tích I. Ở đó, hệ số là |dx/du|, một 'Jacobi' cỡ 1×1. Ở đây là |det J_g|, hệ số tỷ lệ thể tích: khi ánh xạ g nén hay giãn các hộp nhỏ từ không gian u sang không gian x, định thức sẽ điều chỉnh lại tỷ lệ của tích phân để tổng vẫn đúng.

Cố gắng tích hợp trên một vùng hình tròn bằng các ô vuông x-y cũng giống như lát một bùng binh hình tròn bằng các viên gạch hình chữ nhật: các cạnh không bao giờ vừa khít. Chuyển sang tọa độ tròn (cực) bao quanh tâm và hình dạng sẽ vào đúng vị trí một cách tự nhiên. Giá cho việc chuyển đổi là hệ số giãn, biến phần tử diện tích thành r dr dθ vì các vòng ở xa tâm hơn sẽ bao phủ nhiều không gian hơn.

Vị trí của nó trong MLRiêng công thức này là cốt lõi toán học của luồng chuẩn hóa (normalizing flows) và thủ thuật tái tham số hóa. Một luồng biến đổi một mật độ đơn giản qua một ánh xạ khả nghịch g, và p_X(x) = p_Z(g⁻¹(x))·|det J_{g⁻¹}| giữ cho xác suất luôn được chuẩn hóa, với mật độ bám theo định thức Jacobi qua phép biến đổi. Thủ thuật tái tham số hóa trong VAE dùng đúng logic đổi biến này để đẩy gradient qua bước…
▶ Đổi biến
← Tích phân bội baKhông gian mẫu & Biến cố →